Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2016

Làm gì khi cha mẹ già


Bài vết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Đợi cha m già qua đời ri mi báo hiếu làm đàn tràng cu siêu thit to, mua đất nghĩa trang thit rng, xây m xây m thit đẹp, hoc đem tro ct vào chùa, nhang khói mt mù, đặt nm tro tàn cha m mt v trí thit tt… không ngi tn kém!
Đợi cha m già vào bnh vin, đặt ng ni khí qun giúp th, truyn đạm truyn dch chai dưới chai trên, bơm thc ăn qua ng thông d dày, dây nh chng cht khp người theo dõi nhp tim nhp th, thuc men không ngi tn kém… sn sàng bán nhà bán ca cha chy, còn nước còn tát!
Thế nhưng khi cha m già đang s s bên cnh thì bn bu trăm công ngàn vic, không có chút thì gi để hi han, chăm sóc
Mt ông b viết cho con:
“…Người già s nht cnh cô đơn nên nếu các con đã hiu thì hãy thương cho tròn. Tình thương y không đánh đổi bng tm ngân phiếu kếch xù hay quà bánh đắt tin mà chính là… thi gian. Mt lúc nào đó trong ngày mà các con thy trng vng tha thãi thì hãy mang đến tng B gi phút vô nghĩa y! Bn cht nó vô giá nhưng li vô cùng quý báu nếu chia s đúng đối tượng… Con dư biết, sáng chiu B li thi hết ngi li nm, cô đơn bên cnh mt người tr công ch biết im lng canh chng. Nếu con đến thăm, nh b hết công vic và lo toan ngoài xe trước khi vào nhà, tránh cnh thân tâm mi ch mi nơi để cha con sng tht nhng k nim cui đời bên nhau. Người già như B đương nhiên ăn nói s không còn mch lc hp dn, xin con đừng nhăn nhó… Hãy nhn ni ngi nghe như thu nuôi con còn bé, B đã tng chăm chú theo dõi tiếng con bi bô hc nói… lp đi lp li nhiu ln mt ch t ngày này qua ngày n liên hi…” (Internet)
Thit ra, không phi ch li các con. Li mt phn cha m! Có ai chu là mình già bao gi đâu! Cha m thường nhìn các con 40, 50 tui đầu mà vn coi như mt đứa con nít; còn con cái thì dù đã có tui vn luôn thy cha m mình là mt người… còn tr, còn khe mnh, chưa cn đến s giúp đỡ!
Có mt cách giúp biết khi nào cha m đã… bước vào tui già y là “lén” quan sát h có nhng du hiu bt thường nào v tâm lý, v sc khe ca la tui già chưa. Nhưng biết là để quan tâm, chăm sóc, can thip kp thi thôi ch không phi để “dán nhãn” cho h đã già nua, li thi, ri không để h còn có chút độc lp t do gì na thì rt không nên!
H có lơ là quá đáng chuyn ăn mc không? Xưa áo qun thng thm, nay xc xếch, xc xch, đứt nút, rách bâu mc k? H có lơ là quá đáng vic chăm sóc bn thân mình không? Chng bun tm ra, ht tóc co râu, tóc tai bù xù mc k. Trí nh h còn tt không hay quên trước quên sau, lp đi lp li hoài mt chuyn? H có loay hoay tìm kiếng lão, dù đang đeo trên mt hay tòng teng trên c không? H có nghng ngãng nghiêng tai bên này bên kia để nghe cho rõ hoc c hi đi hi li mt ch không? H có kêu TV m, sách báo ch nh quá, màu sc không rõ ràng như xưa không? H có bước đi tng bước chm chm, long chong, lê chân trên mt đất như chân đã mc dài ra và d b vp, b trượt, b té ngã không? H có kêu đau lưng nhc mi thường xuyên không? Có b quên chìa khóa, quên đin thoi nơi này nơi kia tìm kiếm vt v không? Thnh thong có quên tt lò gaz, quên khóa ca nhà… không?
Để ý coi h còn thèm ăn ung không, ăn ung có còn biết ngon lành không hay sao cũng được? H có chê món này cng món kia khó nhai không? Ng có d không hay trn trc loay hoay sut đêm? Có còn ham đi đây đi đó, cà phê cà pháo vi bn bè không? Có còn mê coi đá banh, tennis như ngày xưa không hay ch thích ngi im mt ch lúc nào cũng như đang im lng lng nghe, nh nghĩ đâu đâuhoc ôm TV sut ngày ri nhm tưởng cnh tượng trong phim nh là s tht ngoài đời?
Để ý coi hđã bt đầu th hn hn nng nhc… khi leo cu thang trong căn nhà quen thuc ca mình không? H có bt đầu thc gic tiu đêm nhiu ln, có d b d ng khi ăn mt món ăn quen thuc? có b bón phi rn hì hc vt v không?…
Tóm li, quan sát k mt chút s thy nhng thay đổi đó và tc độ thay đổi ngày càng nhanh. Già thit ri!
Mt ông lão than th: “ Các lão bng hu ơi, cn phi ghi nh chúng ta đều là nhng con người ca cái thế h cui cùng hiếu thun vi cha m, li cũng là nhng con người ca cái thế h đầu tiên b con cái b rơi. Ngm ngùi quá đỗi! Vì đâu nên ni?
Bi vì thế h trước kia sng trong nn văn hóa đề cao “đạo hiếu”, hc Quc văn giáo khoa thư, hc Nh thp t hiếu, gia đình t đại đồng đường”, xóm làng gn gũi, dư lun buc ràng, nay thì đời sng đã khác: gia đình ht nhân, nhiu cp ly hôn ly d, single mom, single dad v.v…, nhiu gia đình ch có mt con duy nht làm sao gánh ni ông bà ni ngoi hai bên? Ri đây các thế h già s được nuôi trong nhà dưỡng lão (nursing home), nên ngay bây gi phi coi chuyn “con cái b rơi là chuyn bình thường, có hiếu thun là thnh thong con cái nhđến thăm đôi khi.
Có nhiu cách để giúp cha m già được vui:
* Dành thi gian ngi bên cha m, nhc nhng chuyn xưa, hi chuyn tui thơ ca cha m, chuyn hc hành, chuyn chn ngh, chuyn tình cm ca hđể h có cơ hi k li mt cách hào hng, nhiu khi lp đi lp li cũng nên ân cn lng nghe;
* Nhc nhng ngày còn thơ ca mình, nhng khó khăn gian kh ca gia đình như mt cách t lòng biết ơn, rng nh h mà mình có được ngày nay;
* Sưu tm nhng hình nh k nim ca gia đình qua nhiu giai đon, nhng hình nh thu còn thơ ca con cháu, dán vào mt album để cùng coi chung c nhà hoc làm mt “trin lãm b túi” gi nh nhng k nim: “ngày này năm xưa em còn bé tí teo, bé lên ba bé vô mu giáo”…;
* Thnh thong dành thì gi đưa cha m đi thăm nhng nơi nhiu k nim ca h, mái trường xưa, căn nhà cũ dù đã đổi thay, nhng bà con lâu ngày chưa gp nơi này nơi khác, nhng bn bè thu u thơ k mt người còn…;
* Thnh thong t chc nhng bui hp mt gia đình, đặc bit nhng ngày Gi chp, để con cháu được nghe ông bà k chuyn xưa, kết ni bà con cô bác. Nếu có th thì t chc hp mt bn bè cùng la ca cha m mt nơi phù hp, khoáng đãng, h s có cơ hi trò chuyn râm ran vi nhau…;
* Sưu tm nhng bn nhc xưa, phim cũ mà h yêu thích, giúp h được nghe li, xem li… K thut media bây gi rt hin đại, chu khó giúp để tránh s lng cng ca cha m già;
* Sưu tm các bài báo, hình nh… nếu có v thành tích ca cha m trong lãnh vc văn ngh, th thao, ngh nghip v.v… làm thành tp tư liu để cùng xem vi nhau, nhc nh nhng nim hãnh din xưa!
* Giúp cha m tham gia nhng bui sinh hot ca nhóm bn già, câu lc b, hi quán người cao tui, nhóm coi bóng đá, tennis, nhóm hát hò, ngâm thơ, thm chí nhóm bn chơi t sc, mc chược, c vua, c tướng…;
* Khuyến khích cha m hc mt k năng mi: ngoi ng, vi tính, chơi games, biết dùng smartphone để chuyn trò, nhn tin, biết xài tablet ( cái “qut qut” này giúp biết đủ th chuyn trên đời!)… Nh đó các tế bào não không b r sét, các ni kết thn kinh được hot hoá, sinh động. Ngày nay người ta biết tế bào não rt nhu nhuyến và có th sinh sôi!
* Khuyến khích cha m gn gũi nhiu hơn vi nhu cu tâm linh, nói vi cha m v nhân qu, luân hi, thiên đàng, địa ngc… Thường nhc nhng vic làm tt đẹp ca h trước đây để thy thanh thn, an vui… Khuyên cha m đi chùa, đi nhà th… Giao lưu bn đạo, hc tp điu thin, min là không để rơi vào mê tín d đoan

* Và còn nhiu na, nhiu na… không ch trong mùa Vu Lan!

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2016

Chúc Mừng Giáng Sinh

Ban biên tập kính chúc quí Thầy Cô và tòan thể cựu nhân viên một mùa Giáng Sinh An Lành và năm mới khoẻ khoắn.
Ban biên tập gởi lời chúc tốt đẹp nhất đến anh chị em cựu học sinh trong mùa Giáng sing 2016 và năm mới 2017


Thứ Năm, 15 tháng 12, 2016

Ẩn Trong Nhau



n Trong Nhau
Thích Tánh Tu

Này em, trong ch BELIEVE
Ch LIE chen gia nm , thy không?
Ch tin vi chuyn vin vông
Sa vào bóng ti mênh mông, mt m.
Em ơi, trong ch “LOVER”
Luôn tim n ch OVER đó em!
Tình phai, dù mãi gi tên
Người ta vn bước qua thm, lãng quên.
Bn ơi! trong mt ch FRIEND.
Ba mu t cui vn “END” phũ phàng.
Gp khi nghch cnh, tai nàn.
Mi hay ai tht “đá vàng vi ai.
Anh ơi! Có thy ch WIFE
gia là “IF”, nếu mai vn là...
V anh, chng ca người ta.
Vy mà mt chút h ra, mt lin!

Ngôn t cha đựng ni nim.

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2016

Bệnh... vô duyên!


NHỮNG BỆNH... VÔDUYÊN!
 
BS Đỗ Hồng Ngọc

Tuy già không phải là một bệnh nhưng già thì thường có bệnh.

Bệnh thì có bệnh nặng, bệnh nhẹ, bệnh có duyên và bệnh... vô duyên.
Ai cũng biết thầy thuốc là người được học hành cẩn thận để giúp ta chữa trị bệnh tật, vậy mà thầy thuốc cũng có thể gây bệnh cho ta, dù là ngoài ý muốn, cái đó gọi là bệnh do thầy thuốc gây ra(iatrogenic) mà theo GS. Phạm Khuê, một chuyên gia về Lão khoa, Chủ tịch Hội người cao tuổi Việt Nam thì có đến hơn mt phần tư các bệnh ở người già là do thầy thuốc gây ra! (Bệnh học tuổi già, Phạm Khuê, NXB Y Học, 1998, trang 364).

Những bệnh... vô duyên còn có thể do chính bản thân mình, người thân trong gia đình, bạn bè, hàng xóm, hoặc các nhân viên tâm lý xã hội gây ra nữa! Bà cô của một bác sĩ bạn tôi trên 80 tuổi kêu lúc nào trong người cũng nóng bức, miệng khô nên đã mua rễ tranh, mía lau, mã đề ngoài chợ về nấu "nước mát" uống. Mát đâu không thấy, thấy đi tiểu liên tục gây thêm tình trạng mất nước trong cơ thể, lại thấy nóng bức, thấy khô miệng, lại uống thêm "nước mát"! Thì ra "rễ tranh, mía lau, mã đề" là những loại thuốc lợi tiểu (diuretics).

Một ông bác gầy còm nghe hàng xóm bày vẽ có loại tễ mập, bèn mua uống mấy cây. Mập thiệt! Nhưng người béo bệu, cơ thể bạc nhược! Thì ra, thuốc tễ đó chỉ là bột mì trộn với mật ong và Corticoil, một thứ thuốc uống vào lâu ngày gây hội chứng Cushing, ứ nước, làm mập bệu và gây ra vô số những tác dụng tai hại khác như giảm sức đề kháng, mọc lông, loãng xương, loét bao tử, cao huyết áp...
Ta cũng biết thuốc chữa đau khớp có thể gây loét dạ dày; thuốc điều trị cao huyết áp có thể gây hạ huyết áp đột ngột; thuốc trị tiểu đường làm hạ đường huyết; thuốc uống cho đỡ bị đái són ở người già thì gây khô miệng, đỏ da, mờ mắt, chóng mặt...
Một đặc điểm sinh học của người cao tuổi là khả năng thích ứng dần kém đi. Hấp thu thuốc đã chậm mà đào thải cũng chậm. Tác dụng phụ của thuốc lại thiên hình vạn trạng, tùy từng người, từng lúc, có thuốc người này dùng thì tốt mà bày cho người khác không xong, uống vào bị phản ứng ngay.

Cho nên dùng thuốc ở người già phải dò dẫm trên từng trường hợp, giảm liều, giảm lượng, đắn đo tính toán trước sau, nào bệnh trước mắt, nào bệnh tiềm tàng; thuốc chữa được bệnh này nhưng có gây ra bệnh khác không, có làm bộc phát một bệnh cũ nào đó không, người bệnh ăn uống ra sao, tiêu tiểu ra sao và trạng thái tâm thần ra sao?

Người cao tuổi cũng thường hay tự ý gia giảm thuốc, tin lời bày vẽ, ai mách gì cũng nghe, gây tương tác thuốc lung tung rất dễ sinh ra nhiều bệnh... vô duyên đáng tiếc.

Ngày càng có nhiều máy móc xét nghiệm và một số người cao tuổi cũng thường muốn được xét nghiệm này nọ.

Báo Paris match của Pháp có đăng trường hợp một bà già bị rối loạn tiêu hóa đến khám ở một bác sĩ. Bác sĩ thấy không có gì nặng nhưng cũng gởi cụ làm thêm vài xét nghiệm cho chắc. Sau đó, bà cụ được tiếp tục làm thêm hàng loạt các xét nghiệm khác ngày càng phức tạp hơn vì xét nghiệm đơn giản không tìm ra bệnh: Siêu âm, nội soi, sinh thiết, chụp cắt lớp, chụp cản quang mạc treo...

Sau hơn một tháng chuyển từ trung tâm này đến bệnh viện kia, nằm đợi trên những băng ca lạnh lẽo, đẩy từ hành lang này sang hành lang khác, tiếp xúc với những người mang khẩu trang chỉ chừa đôi mắt lạnh lùng, bà cụ rơi vào tình trạng khủng hoảng tâm lý trầm trọng và tiêu tốn mất 35 ngàn quan Pháp.

Cuối cùng các bác sĩ hội chẩn kết luận không có bệnh gì cả!
Tây gọi những người sính xét nghiệm là"examinite".

Tổ chức sức khỏe thế giới (WHO) cũng cảnh báo hiện tượng over - investigation, "thăm dò quá mức cần thiết" này (Health of the Elderly, WHO, 1989).

Một số người cao tuổi được chăm sóc bảo bọc quá đáng, được làm xét nghiệm thăm dò, theo dõi liên tục làm cho người bệnh muốn... hết bệnh cũng không được; không kể trong quá trình thăm dò, chọc hút, bơm tiêm, thụt tháo... không phải là không có nguy cơ.

Dĩ nhiên nếu có bệnh thì cần phải làm để có chẩn đoán chính xác và điều trị hiệu quả. Còn thăm dò chỉ để... thăm dò thì không nên. Các chuyên gia khuyên chỉ nên làm xét nghiệm cho người già khi nhằm để chẩn đoán một thứ bệnh có thể chữa được, có thể phục hồi được, có lợi cho người bệnh hoặc để chẩn đoán phân biệt tìm ra một bệnh có tiên lượng tốt hơn, điều trị có kết quả hơn, có lợi cho bệnh nhân và gia đình hơn mà thôi. Tóm lại, biết ơn mình thì cần thiết lắm mới phải làm xét nghiệm và phải có chỉ định của bác sĩ.

Thế nhưng có thứ không phải là thuốc, không phải là thủ thuật gì cả mà vẫn có thể gây ra những bệnh vô duyên: đó là lời nói!
Có những lời nói gây hoang mang, lo lắng, làm mất ăn mất ngủ, gây kiêng cữ quá đáng làm cho tình trạng bệnh khó phục hồi hơn. Cái đó gọi là sự "dán nhãn" (labelling). Chẳng hạn như người không có chuyên môn, không đủ cơ sở khoa học chắc chắn mà "phán" cho một cái chẩn đoán kiểu như "nghi ung thư", "hơi bị lớn tim", hoặc một từ mơ hồ như "máu lộn mỡ, gan hơi nhiễm mỡ, viêm nhiễm phần phụ, rối loạn thần kinh thực vật"... hoặc "bị thư phù, bị người cõi trên nhập..." đều đem lại những kết quả tai hại không thể ngờ được!

Ngay cả bị dán nhãn là già cả, già nua, già yếu, mất sức rồi bị ép phải nằm yên một chỗ, lúc nào cũng có người nâng đỡ chăm sóc thì sẽ ngày càng lệ thuộc, ngày càng suy nhược, mau loãng xương, bắp cơ thoái hóa, cứng khớp nhanh.

Đáng sợ hơn cả là bị ép phải vào nằm viện, nằm nhà thương, nhà dưỡng lão, nhà nghỉ mất sức... khi vẫn còn có thể tự quản được.Thật ra đây chỉ là giải pháp cuối cùng vì một khi đã vào các cơ sở này rồi thì không hy vọng gì trở lại đời sống bình thường được nữa vì càng ngày càng thụ động, ỷ lại, lệ thuộc, suy sụp.
Các cơ sở chăm sóc cho người già thực ra rất cần thiết, miễn là phải giữ một số nguyên tắc như đảm bảo sự riêng tư, tôn trọng cá nhân, giúp tự chủ, tự quản, và tạo nhiều cơ hội cho họ tham gia sinh hoạt phù hợp
với sở thích và sức khỏe.

Tóm lại, không nên để người cao tuổi mắc thêm những bệnh... vô duyên!

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2016

KHI TIẾNG MỸ ĐƯỢC “CHÊM” VÀO TIẾNG VIỆT

Bài viết này của giáo sư Đàm Trung Pháp, cựu giáo sư Đại học Sư Phạm Sài gòn (1968-1975) kiêm giám đốc Trung Tâm Thính Thị Sinh ngữ (1968-1970) và là giáo sư thực thụ (Tenured full professor) kiêm giám đốc chương trình đào tạo giáo chức song ngữ và ESL (English as Second Language) tại Texas Women University (1998 -2012)


Chủ Nhật, ngày 13 tháng 11 năm 2016
MỘT ĐIỀU KHÓ TRÁNH

Sau bốn thập kỷ định cư tại Mỹ, nhiều người Việt chúng ta sử dụng tiếng Mỹ thành thạo trong đời sống hàng ngày cũng như trong công ăn việc làm. Cũng vì vậy mà khi nói tiếng Việt với nhau tại quê hương mới này, chúng ta có khuynh hướng “chêm” khá nhiều tiếng Mỹ vào ngôn ngữ mẹ đẻ của mình. Trong các câu chuyện xã giao, trong báo chí, và ngay cả trong văn chương nữa, sự giao thoa giữa hai ngôn ngữ Việt và Mỹ là một hiện tượng tự nhiên và khó tránh.



Các tiệm ăn mới khai trương thường không tính tiền nước uống cho thực khách và diễn đạt ý tưởng ấy bằng nhóm chữ Free nước ngọt. Kỳ diệu thay, nhóm chữ nàydùng cú pháp Mỹ rất chỉnh: tĩnh từ free mô tả danh từ nước ngọt được trịnh trọng đặt trước danh từ ấy! Vài tiệm phở có sáng kiến bán phở làm sẵn cho người mua mang về nhà, và quảng cáo thứ phở đó là Phở to go. Khỏi phải nói, nhóm chữ này cũngđúng cú pháp Mỹ luôn!


Người viết được đọc trên báo chí một bài thơ vui của tác giả Nguyễn Phú Long, trong đó tiếng Mỹ thoải mái sánh vai cùng tiếng Việt. Mời quý bạn thưởng lãm bài thất ngôn tứ tuyệt “mang hai dòng ngôn ngữ” được sáng tác để mừng tân xuân buồn tẻ nơi hải ngoại:

Xe thư bưu điện đến rồi đi,
Ngoài coupons ra chả có gì.
Bạn tới chúc xuân khui nước ngọt,
Buy one ngoài chợ get one free.

HIỆN TƯỢNG ĐẠI ĐỒNG

Hiện tượng giao thoa ngôn ngữ của chúng ta thực ra là một khuynh hướng đại đồng. Mọi sắc tộc di dân khác tại xứ này đều “chêm” tiếng Mỹ vào tiếng mẹ đẻ của họ, chẳng khác gì chúng ta cả. Khả năng sáng tạo của bộ óc loài người trong cách sử dụng hai ngôn ngữ thoải mái bên nhau để truyền thông hữu hiệu thực là thần kỳ.

Các ngữ học gia tại Mỹ ngày nay mệnh danh hiện tượng giao thoa ngôn ngữ ngoạn mục này là code-switching và phản bác những lời phê bình lỗi thời  lên án người sử dụng nó là cẩu thả, lai căng, hoặc hỗn loạn trí tuệ. Trái lại, họ cho rằng những người có khả năng cho hai ngôn ngữ hòa hợp với nhau một cách hữu hiệu là những người thực sự đã làm chủ được cả hai ngôn ngữ ấy, và khi cần thiết (như khi giao dịch với một cá nhân đơn ngữ) họ dư khả năng sử dụng chúng một cách “tinh tuyền” không pha trộn chút nào.

Người ta từng ví von một cá nhân “đơn ngữ” (monolingual) như một ca sĩ chỉ có thể đơn ca, một cá nhân “song ngữ” (bilingual)” như một ca sĩ có thể một mình song ca, và một cá nhân “đa ngữ” (multilingual) như nhạc trưởng một ban hợp ca!




LÝ DO CỦA CODE-SWITCHING 

-  Tiếng Việt không có ngữ vựng hoặc thành ngữ thỏa đáng để diễn tả một ý niệm mà chúng ta đã quá quen trong tiếng Mỹ. Thí dụ, khi còn ở quê nhà trước 1975, lúc bị bệnh không đi làm được, chúng ta đâu có gọi điện thoại vào sở để “cáo ốm” được? Thành ra, khi diễn tả ý niệm đó trong cuộc sống hiện tại, chúng ta liền cho thành ngữ rất tiện dụng của người Mỹ là call in sick giao duyên ngay với tiếng Việt mến yêu, để nẩy sinh ra câu “Bữa nọ mình bịnh quá, đi làm hết nổi, thành ra phải call in sick rồi nhờ người ta đưa đi bác sĩ đấy!” 

Những từ ngữ chuyên môn như softwareblueprint, email, workshop, những công thức ngắn gọn để chào hỏi, chúc tụng, cảm tạ, hoặc chia tay trong tiếng Mỹ như hello, good morning, sorry, congratulations, thank you, bye cũng rất được chúng ta chiếu cố và sẵn sàng chêm vào tiếng nói chúng ta một cách tự nhiên.

-  Code-switching là một cách ngăn chặn không cho người khác “nghe lóm” chuyện riêng tư của mình. Chẳng hạn, hai người Việt đang tâm sự với nhau bằng tiếng Mỹ trong thang máy mà chợt thấy một người Mỹ đứng bên cạnh có vẻ tò mò lắng nghe. Họ bèn chuyển câu chuyện buồn ấy sang tiếng Việt để được “yên tâm” hơn: “My wife has asked for a divorce since I lost my job last year, you know … Đã mất việc rồi lại sắp mất cả vợ nữa, tôi chẳng còn thiết sống, anh ạ.”

-  Yếu tố Mỹ chêm trong tiếng Việt là một cách gián tiếp nói lên một mối liên kết giữa những người “đồng hội đồng thuyền” với nhau. Người viết biết chắc nhiều Việt kiều áo gấm về làng khi gặp nhau tại quê cũ thế nào cũng “pha” ê hề  ng họ là những “người Mỹ gốc Việt” chính cống sáng giá lắm đấy, chứ không phải là đồ bỏ đâu: “Hey guys, are you from Little Saigon, too? Sẽ stay tại Huế bao lâu?” 

Các người Mỹ gốc Việt tranh cử vào các chức vụ công quyền mà không chêm tiếng Việt vào tiếng Mỹ khi tiếp xúc với cử tri đồng hương thì khó mà lấy được phiếu bầu của họ: “When I get elected as mayor of this city, kính thưa bà con cô bác, I will do my best to serve the needs of elderly folks in our dear cộng đồng…”

-  Yếu tố Mỹ trong tiếng Việt cũng cho thấy người nói sắp chuyển sang một thái độ mới, như để cảnh giác người nghe. Này nhé, khi thấy sắp đến giờ đi học mà đứa nhỏ còn nằm dài trên giường, người mẹ song ngữ Việt-Mỹ có thể phát ngôn: “Này cu Tý, gần bảy giờ sáng rồi đấy nhá. Ngủ nhiều rồi mà. Now get up!” Nghe bà mẹ hiền đang nói tiếng Việt rồi bà bất chợt chuyển sang tiếng Mỹ ở câu cuối cùng thì cu Tý, dù có lì lợm đến mấy, chắc cũng phải nhảy ra khỏi giường tức khắc! 

CHÊM TIẾNG MỸ VÀO CHỖ NÀO TRONG CÂU?

-  Các danh từ, động từ, tĩnh từ Mỹ có thể được chêm vào chỗ phù hợp trong câu: “Chị ơi, em đang depressed quá vì em và boyfriend vừa split rồi!”

-  Các số từ, giới từ, liên từ Mỹ không thể chêm vào câu Việt. Không ai nói: “Tôi nghĩ fifteen ngày nữa việc này mới xong.” || “Làm ơn dẫn con chó ấy acrosscon đường dùm tôi!” || “Although Lan nghèo, cô ta rất hạnh phúc.”

-  Các từ ngữ thông dụng tiếng Mỹ thường được chêm vào đầu hay cuối câu: “As a matter of fact, nó vừa đến thăm tôi hôm qua mà.” || “Tay ấy thì xạo hết chỗ nói rồi, you know.”

-  Trong một câu kép (compound sentence) hoặc một phức hợp (complex sentence), tiếng Mỹ có thể chiếm nguyên một mệnh đề trong đó: “You can drink coffee, nhưng tôi sẽ uống nước trà.” || “Nếu mà anh mệt, please stay home tomorrow!”




Người viết mạn phép “chêm” tiếng Mỹ vào trong phần kết luận dưới đây. Rất mong quý bạn đọc không nghĩ là người viết ôm đồm nhiều ngoại ngữ quá cho nên đã bị “tẩu hỏa nhập ma” rồi:
Code-switching giữa hai ngôn ngữ Việt và Mỹ là một natural phenomenon, cho nên chúng ta chẳng phải worry gì cả về issue này, OK? Vả lại, cái habit chêm tiếng Mỹ vào tiếng Việt này nó khó quit lắm! Quý bạn cứ try your best nói tiếng Việt “tinh tuyền” về politics hoặc jobs trong một bữa cơm gia đình mà coi. It will be a pain, tin tôi đi!”