Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

TÓC XƯA


TÓC XƯA
                                                                                   
Ngày nào nhặt tóc quanh đây
Sợi nằm bên gối sợi bay ra vườn
Sợi dài buộc mối yêu thương
Sợi ngắn cột lấy nỗi buồn xa quê
Mượt mà một thuở tóc thề
Gió lùa qua tóc mân mê vai mềm
Sợi nào đánh rớt bên thềm
Nhặt về chờ tối ru đêm giấc nồng
Sợi nào sáng gội chiều hong
Gió đưa hương tóc qua song cửa mành
Lạc vào ngõ vắng nhà anh
Quen người quen cảnh không đành rời xa
Tóc nào đen óng hôm qua
Gởi vào trang sách bên ta mỗi ngày
Sợi nào là sợi tóc mai
Loà xoà bên trán làm ai phải lòng
Để mà sáng đợi chiều trông
Sợi kề bên má sợi hôn môi người
Sợi nào từ thuở đôi mươi
Tóc tơ se kết tiếng cười nỗi đau
Sợi nhìn ngày tháng qua mau
Tóc xanh hôm trước bạc màu hôm nay
Tóc xưa giờ đã xa bay
Sợi buồn ở lại ngắn dài xót xa

Dương văn Thiệt

Dẫn:

Hình như ở tuổi 60-70, người ta thường hay nhắc đến, hoặc dùng chữ "Xưa" như mắt xưa, áo xưa, dáng xưa, người xưa,... để kể lại một câu chuyện, để nhắc lại một ngày tháng nào? Có phải "Xưa" đó luôn là những kỷ niệm đẹp không hề phai tàn qua năm tháng, là những nỗi nhớ nhung chẳng hề quên lãng qua bao thăng trầm, đổi thay của cuộc sống?

Có lẽ trong trái tim của tất cả chúng ta, "Xưa" cũng chính là nỗi mất mát, niềm tuyệt vọng nào đó đã thoáng qua nhưng mãi ở lại vĩnh viễn trong ký ức sâu thẳm nhất của đời mình.

Trong tâm tình đó, xin chia sẻ với người nghe hai ca khúc được viết theo cung trưởng và thứ tôi đã phổ từ cùng một bài thơ của nhà thơ Dương Văn Thiệt bên trời Âu (bạn của một đồng môn Nguyễn Trãi, Lê Văn Thu).

Ngô Thuỵ Miên, 10/2014


Nhập:

Bài thơ Tóc Xưa đã đến với Nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên qua một điện thư thân tình nhưng trân trọng của tôi đề ngày 18 tháng 2 năm 2014:

Tôi có một người bạn cùng lớp y khoa, hiện ở bên Anh, mới mất vợ cách đây gần 2 năm. Anh ấy rất thương vợ và đã làm rất nhiều thơ. Khi chị ấy mất, anh đã chôn hết thơ theo vợ; nhưng mới đây, trong một lần thấy được sợi tóc của vợ sót lại bên gối, anh đã viết được một bài thơ mà chúng tôi khi đọc đều thấy xúc động. Thơ được làm theo thể lục bát.

TÓC XƯA
                                                                                   
Ngày nào nhặt tóc quanh đây
Sợi nằm bên gối sợi bay ra vườn
Sợi dài buộc mối yêu thương
Sợi ngắn cột lấy nỗi buồn xa quê
Mượt mà một thuở tóc thề
Gió lùa qua tóc mân mê vai mềm
Sợi nào đánh rớt bên thềm
Nhặt về chờ tối ru đêm giấc nồng
Sợi nào sáng gội chiều hong
Gió đưa hương tóc qua song cửa mành
Lạc vào ngõ vắng nhà anh
Quen người quen cảnh không đành rời xa
Tóc nào đen óng hôm qua
Gởi vào trang sách bên ta mỗi ngày
Sợi nào là sợi tóc mai
Loà xoà bên trán làm ai phải lòng
Để mà sáng đợi chiều trông
Sợi kề bên má sợi hôn môi người
Sợi nào từ thuở đôi mươi
Tóc tơ se kết tiếng cười nỗi đau
Sợi nhìn ngày tháng qua mau
Tóc xanh hôm trước bạc màu hôm nay
Tóc xưa giờ đã xa bay
Sợi buồn ở lại ngắn dài xót xa

DVT   2013

Biết anh là một nhạc sĩ có tài phổ nhạc - chính những bản nhạc phổ thơ của anh mà mọi người, nhất là giới sinh viên thuở trước, mới biết đến Nguyên Sa - tôi xin mạn phép gởi anh bài thơ đó để anh xem. Nếu như bài thơ gợi cho anh chút cảm hứng thì xin anh phổ nhạc giùm. Anh ấy không nhờ tôi, nhưng tôi vốn rất thương anh ấy qua tư cách và tình cảm của anh ấy, và đồng thời rất quí trọng anh, mặc dù mới quen - thấy anh chị rất hiền hòa, đôn hậu, khiêm nhượng - nên muốn được làm trung gian để giới thiệu bài thơ đó với anh.”

Ngày 5 tháng 8 cùng năm, tôi nhận được điện thư của Nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên trong khi đang lang thang thăm bạn bên Rochester, Minnesota, với nội dung sau:

Dear anh Thu,

Viết vội gửi anh bản chép tay Tóc Xưa tôi phổ từ bài thơ của anh Dương Văn Thiệt. Tiếc là sáng nay mới biết software Encore viết nhạc của tôi bị bịnh, nên không thể gửi bản máy computer viết đẹp hơn nhiều!

Như anh đã biết vì hoàn cảnh riêng, tôi đã không còn sinh hoạt âm nhạc, văn nghệ... Nhưng mến anh chị, cũng như quí tình bạn của 2 anh, và nhất là tình nghĩa vợ chồng của anh Thiệt, tôi phổ nhạc bài thơ Tóc Xưa và mong đó là một kỷ niệm đẹp cho anh ấy.

Thân,

Bình (Ngô Quang Bình là tên thật của Nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên)



Thật ngạc nhiên và rất vui khi nhận được món quà vô giá này, tôi liền gởi ngay cho Dương Văn Thiệt, tác giả bài thơ. Thiệt cho tôi biết, anh sẽ đóng khung bản nhạc và để bên cạnh di ảnh của chị Thọ Chí với hy vọng chị sẽ được an ủi về sự kiện này.

Cuối tháng Tám, Thiệt từ Bolton, Anh quốc, bay qua Sydney, Úc, thăm con và cháu ngoại, cùng lúc có diễn ra một cuộc hội học của giới y nha dược sĩ Việt Nam tại đây. Trong dịp này, Thiệt đã mang bản nhạc đến cho Nguyễn Mạnh Tiến, bạn cùng lớp Y khoa Saigon 1973, một nhạc sĩ. Chị Tiến, Cao Xuân Ái-Minh, một dương cầm thủ rất nổi tiếng về nhạc cổ điển Tây phương trước 1975 ở miền Nam Việt Nam, và hiện là giáo sư dương cầm ở Sydney, đã cùng với Tiến đàn và hát cho Thiệt nghe lần đầu. Không khí thật cảm động cho cả ba, vì với tài năng phổ thơ độc đáo của Ngô Thuỵ Miên, lời thơ và ý nhạc đã thấm vào lòng tác giả bài thơ, người hát, và người dạo đàn. Chị Ái-Minh và Tiến đã gởi cho tôi xem và nghe cả phần độc tấu lẫn phần có giọng ca của Tiến. Phần độc tấu dương cầm đã là một thích thú cho tôi vì tiếng đàn thanh thoát của chị Tiến hoà với nét nhạc dịu dàng, quí phái của anh Ngô Thuỵ Miên đã trở thành một phối hợp tuyệt vời. Giọng Tiến, tuy đã bị thay đổi với thời gian, nhưng vẫn gieo vào lòng tôi nỗi buồn man mác vì Tiến đã diễn tả được ý của bài thơ.

Tuần sau, ngày 10 tháng 9, tôi lại nhận được một thích thú khác: Nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên gởi cho tôi bản nhạc Tóc Xưa, được soạn với âm giai thứ, da diết hơn bản đầu viết bằng âm giai trưởng. Cái đặc biệt trong cả hai lần phổ nhạc là người nhạc sĩ tài hoa này đã không sửa một chữ nào trong bài thơ, và các dòng nhạc đó – dù trưởng hay thứ - đều đã chuyên chở hết hồn thơ.

Chị Ái-Minh đã viết “vào đàn thử version 2 thêm vài lần thì càng đàn càng thấy thích, vì nó không còn giống một bài để hát nữa mà gần như một bài đàn solo.”

Trong thư trao đổi giữa Nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên và Nhà thơ Dương Văn Thiệt, Nhạc sĩ đã viết “Mong rằng khi anh vui hãy nghe version 2, và khi buồn thì nghe version 1. Đó là để cân bằng tâm hồn mình với một kỷ niệm sống mãi với thời gian và không gian...(Nov. 2, 2014).”

Cả hai bản Tóc Xưa với hai âm giai trưởng và thứ đã được Ca sĩ Đoàn Thanh Tuyền, em vợ Nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên (tức con gái thứ của cố Nghệ sĩ Đoàn Châu Mậu), soạn hoà âm, đệm đàn và hát. Tưởng cũng nên biết, Ca sĩ Thanh Tuyền này là người đã cùng Đức Huy xuất hiện chung ở Saigon thập niên ‘70 trong hai vai trò, nhạc sĩ và ca sĩ chính, của ban nhạc trẻ Đức Huy. Giọng hát Thanh Tuyền vẫn mượt mà, đã diễn tả rất chuẩn cả hai bài, đưa người nghe vào môt không gian huyễn mộng của đôi nhân tình chung quanh mái tóc, và kết thúc bằng một đớn đau “tóc xưa giờ đã xa bay, sợi buồn ở lại ngắn dài xót xa”.

Thiệt đã nhờ “cô em” Đinh Minh Châu, một nghệ sĩ chuyên làm power point đưa vào you tube cả hai bản. Cô Minh Châu đã đem rất nhiều hình ảnh các cô gái Việt bên các mái tóc óng ả vào làm nền cho các trình chiếu này khiến khán thính giả vừa cảm nhận được ý nhạc và lời thơ, vừa thưởng thức được nét đẹp dịu dàng khả ái của các thiếu nữ Việt Nam. Trong hai trình chiếu này, Minh Châu đã đưa phần độc tấu dương cầm, bản cung trưởng, của chị Cao Xuân Ái-Minh và lời giới thiệu của tôi (TP) vào phần cuối.

Tóc Xưa - Bản cung trưởng (Đinh Minh Châu):


Tóc Xưa - Bản cung thứ (Đinh Minh Châu):



Song song với Minh Châu, Nghệ sĩ Ngọc Phú, phu quân của Ca sĩ Thanh Tuyền, cũng làm hai powerpoint cho hai bản này. Trong các trình chiếu của Ngọc Phú, khán thính giả cũng được chiêm ngắm các mái tóc thật đẹp của các thiếu nữ trong lúc thưởng thức giọng ca mượt mà truyền cảm của Thanh Tuyền:


Tóc Xưa - Bản cung trưởng (Ngọc Phú):


Tóc Xưa - Bản cung thứ (Ngọc Phú):





Gần đây, Bác sĩ Nguyễn Mạnh Tiến đã viết một đoản văn kể về tình nghĩa vợ chồng của bạn mình, DVTh, cùng với lý do xuất hiện của hai bài thơ, trong đó có bài Tóc Xưa. Đoản văn đã được đăng trên Việt Luận, số Giai Phẩm Xuân Ất Mùi 2015, ở Úc châu, ai nấy đọc đều không giấu được sự xúc động.

Tóc Xưa - thơ của Dương Văn Thiệt, nhạc của Ngô Thuỵ Miên, hoà âm, tiếng đàn và giọng hát của Đoàn Thanh Tuyền, Cao Xuân Ái-Minh độc tấu dương cầm, với phần trình bày youtube trên mạng của Đinh Minh Châu và Ngọc Phú - đã tạo nên một hiện tượng trong sinh hoạt âm nhạc, thơ, văn và liên mạng của người Việt hải ngoại cuối năm 2014.

 Văn Thu (14 tháng 12 năm 2014)

Nguồn: http://svqy.org/2015/1-2015/levanthu/tanman.html

Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015

Những điều cần lưu ý về chất phụ gia thực phẩm

Nguồn: http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/FoodAdditivesPart1_TMi-20071102.html


 Đọc bài phỏng vấn có lợi cho sức khoẻ bạn:


Ông Huỳnh Chiếu Đẳng, cựu giáo sư bộ môn Lý-Hoá nhiều năm giảng dạy tại Việt Nam, nay đang định cư tại Mỹ. Ông là người thường xuyên nghiên cứu và có nhiều bài viết về đề tài an toàn vệ sinh thực phẩm.

Ông Huỳnh Chiếu Đẳng:
 Chất phụ gia là những chất được người ta thêm vào trong thục phẩm với mục đích tạo ra màu sắc, hoặc tạo ra mùi thơm, hoặc bảo quản những thực phẩm chế biến sẵn cho lâu hư.

Từ lâu đời rồi người ta đã biết dùng các chất phụ gia như giấm để ngâm rau cải, củ kiệu, như muối ăn dùng 
muối thịt, cá, hoặc chất tạo ra màu là lá dứa để tạo ra mùi thơm và màu xanh, hay trái gấc tạo ra màu đỏ cho xôi gấc, hoặc hoa lài, hoa sen được dùng để ướp trà. Tất cả những chất đó có thể được coi như là chất phụ gia.

Nhưng lúc sau này người ta dùng những chất hoá học trong kỹ nghệ làm chất phụ gia cho thực phẩm. Bây giờ những chất hoá học lọt vào tay những người không chuyên môn quá nhiều. Thí dụ chuyện dùng phân ure để ướp cá cho tươi lâu là chuyện chắc chắn không nên làm.

Trà Mi: Có hai nguồn gốc, một là chất phụ gia từ thiên nhiên, hai là chất phụ gia từ các hoá chất, vậy chắc có lẽ không phải tất cả các loại phụ gia đều không an toàn, không có lợi cho sức khoẻ?

Ông Huỳnh Chiếu Đẳng: Chất phụ gia cũng cần thiết. Nếu không có chất phụ gia thì mình gần như là không thể nào có kỹ nghệ đồ hộp hoặc là những thực phẩm chế biến sẵn. Hiện bây giờ ở tất cả mọi quốc gia chúng ta không thể nào tìm được một món thực phẩm chế sẵn mà không có chút xíu chất phụ gia trong đó.

Chất phụ gia tự bản thân nó nếu được dùng đúng thì là cần thiết. Nhưng hiện giờ trong các quốc gia kỹ nghệ thực phẩm mới vừa phát triển (Trung Quốc, Việt Nam chẳng hạn) người ta dùng những hoá chất rất là nguy hiểm.

Tác hại của chất formol
  

Trà Mi: Những chất phụ gia nào được dùng một cách phổ biến, thông dụng, nhiều nhất, và nên đặc biệt cần chú ý, thưa ông?  
                                                
Ông Huỳnh Chiếu Đẳng: Danh sách này thì gần như là vô tận. Nhưng bây giờ sự kiểm soát những chất phụ gia ở những quốc gia đã có kinh nghiệm, như tại Mỹ, Canada, nhà nước lập ra danh sách những hoá chất nào được dùng trong thực phẩm, những chất nào được dùng khá lâu rồi và người ta thấy chúng không gây ra bất cứ một hiệu quả nào hết, thì người ta đặt tên chúng là "những chất được biết là an toàn".                                 

Thí dụ nhà nước Mỹ lập ra một danh sách rất là dài, trong đó chất nào được bỏ vào thực phẩm với phân lượng bao nhiêu, không được nhiều quá.  Nhưng ở Việt Nam hiện bây giờ người ta dùng chất phụ gia mà tôi thấy rất là nguy hiểm. Thứ nhất phải kể tới là hàn the. Hàn the là borax. Chất này không phải là chất dùng để ăn được mà là chất dùng trong kỹ nghệ. Lâu nay người Việt Nam mình dùng hàn the trong bánh đúc, giò chả, hoặc trong hoa quả rau cải ngâm giấm với mục đích làm cho nó giòn. Hàn the nếu mình ăn ít thì nó có hại cho gan, cho thận và cho cơ quan sinh dục

Một chất khác cũng được người Việt Nam dùng rất phổ biến, đó là muối diêm. Muối diêm nói chung là tất cả những chất của nhóm nitric. Ở Hoa Kỳ người ta cấm hẳn, không được dùng muối diêm trong thực phẩm. Nhưng tại Việt Nam thì muối diêm được dùng rất là phổ thông để tạo ra màu đỏ của thịt heo. Người ta bỏ muối diêm vào trong lạp xưởng, nem.


Trà Mi: Và tác hại của muối diêm trước mắt và lâu dài ra sao, thưa ông?

Ông Huỳnh Chiếu Đẳng: Muối diêm có tác hại nguy hiểm nhất mà người ta biết được là gây ra bệnh ung thư. Dĩ nhiên không phải thỉnh thoảng mình ăn một vài chiếc nem hay một đôi lạp xưởng mà bị. Điều quan trọng là chúng ta ăn lâu dài, chất này sẽ tích luỹ và tạo ra những bệnh về lâu về dài.

Hiện giờ người ta dùng formol để giữ cho thực phẩm không hư. Formol là khí formoldehyde tan trong nước. Formol được dùng trong phòng thí nghiệm để ngâm xác sinh vật, cũng như trong ngành y khoa là dùng formol để ướp xác người cho sinh viên thực tập. Chất đó nguy hiểm lắm. Theo tôi được biết, trong 20 mẩu bánh phở được đem đi phân chất ở thành phố Hồ Chí Minh thì có tới 16 mẩu có formol với hàm lượng khá cao. 

Trà Mi: Chúng tôi còn nghe nói là ngay cả bây giờ bánh tráng được phát hiện cũng có formol.

Ông Huỳnh Chiếu Đẳng: Vâng, đúng vậy. Đó là một điều tôi rất quan tâm.

Trà Mi: Họ dùng formol với công dụng gì, thưa ông?

Ông Huỳnh Chiếu Đẳng: Formol được sử dụng để cho bánh tráng không bị meo mốc. Ngoài formol được dùng trong bánh tráng, người ta còn dùng chất tẩy trắng trong đó nữa. Bản thân bánh tráng không trắng, không trong đẹp. Nhưng không riêng gì bánh tráng, ngay cả bún tàu (miến) cũng rất trong vì có chất tẩy màu.

Người ta dùng chất tẩy màu trong kỹ nghệ để tẩy sạch màu sắc của những sản phẩm mà người thấy không đẹp. Nhưng tại Việt Nam mình người ta dùng chất đó trong thực phẩm, mà dùng một cách rất là liều lĩnh.

Trà Mi: Xin được hỏi ông kỹ một chút là khi người ta tiêu thụ phải những thức ăn có chứa formol thì gặp phải tai hại như thế nào?

Ông Huỳnh Chiếu Đẳng: 
Formol gây ra bệnh ung thư. Điều đó người ta biết chắc. Theo Tiến sĩ Nguyễn Bá Đức ở Bệnh Viện Ung Bướu Trung Ương, mỗi năm tại Việt Nam có thêm 150.000 người măc bệnh ung thư, trong đó ước lượng có 50.000 người mắc bệnh vì ăn uống.

Trà Mi: Tức là một phần ba.

Ông Huỳnh Chiếu Đẳng: Vâng, một phần ba. Trong đó người ta phải kể formol là một trong những nguyên nhân gây ra tình trạng ung thư tại Việt Nam. 

Phân ure 

Trà Mi: Ngoài formol, hàn the, chất tẩy trắng như ông vừa trình bày thì báo chí Việt Nam dạo gần đây cũng có lên tiếng về việc người ta cho phân ure vào nước mắm.


Ông Huỳnh Chiếu Đẳng: Ngư dân đánh cá ngoài biển muốn cho cá trữ trên nghe nhiều ngày mà trông vẫn còn tươi, đem về nhà còn bán được, thì người ta ướp cá này bằng phân ure, tức là phân đạm. Khi chất này thấm vào cá thì nó giữ cho cá được cứng và tươi lâu. Khi về đất liền người ta bán cá đó lại cho các hãng làm nước mắm. Những hãng nước mắm này không đủ nước để rửa cá mà dù có rửa cho sạch đi nữa thì cùng không làm sách hết ure vì nó đã thấm vào cá.
 Cho nên khi làm nước mắm thì vẫn còn hàm lượng 
ure trong nước mắm. Đó là một lý do.
Ngoài ra tôi được biết người ta dùng "pin" có chứa những chất chứa kim loại nặng như chì, thuỷ ngân, cadmium, thạch tín. Những chất này nằm trong cái người ta gọi là "pin" đó có mục đích là làm cho lá bánh chưng được xanh tươi, hoặc một số thực phẩm có màu xanh tươi.

Những chất này rất là nguy hiểm, nhất là chì. Chì là chất ảnh hưởng lên trí óc, nhất là trí óc trẻ con. Kế đó là thuỷ ngânCadmium cũng là chất độc và thạch tín là một chất rất là độc được dùng để đầu độc giết người từ xưa nay.

Vừa rồi ở nước Mỹ có hàng triệu đồ chơi trẻ con bị thu hồi, lý do là nước sơn bên ngoài có chứa chì. Sơn pha chì được dùng từ xưa, có tên là sơn bạch diêm. Thế giới cấm dùng từ năm bảy chục năm nay rồi, nhưng mà đồ chơi do Trung Hoa sản xuất thì lại vẫn còn sơn chì.

Thuỷ ngân cũng là một kim loại mà người ta e ngại lắm. Những người mẹ mang thai được khuyên là nên ăn ít cá biển càng tốt.

Trà Mi: Những cá biển càng to càng có nhiều thuỷ ngân phải không, thưa ông?

Ông Huỳnh Chiếu Đẳng: Đúng vậy. Thuỷ ngân có trong thiên nhiên. Lý do cá chứa nhiều thuỷ ngân là do các nhà máy hoá học từ nhiều năm nay đã đổ ra biển, cho nên cá ven biển chứa nhiều thuỷ ngân hơn cá ngoài khơi.

Thường thường những hoá chất trên đây có hại cho các bộ phận bên trong cơ thể, nhất là óc (do kim loại nặng), kế đó là thận, rồi gan, và dĩ nhiên chúng làm thay đổi các tế bào trong cơ thể và đưa tới hậu quả sau cùng là bệnh ung thư.

Trà Mi: Tai hại như vậy, nhưng như ông vừa trình bày thì nếu dùng chất phụ gia đó lâu ngày với số lượng nhiều thì mới gây nguy hại đáng kể cho sức khoẻ, chứ còn lâu lâu mới dùng một lần thì không đáng ngại, vậy xin hỏi dùng bao nhiêu được xem là nhiều và thòi gian bao lâu gọi là lâu dài, thì mới đáng lo?
Ông Huỳnh Chiếu Đẳng: Tình trạng thay đổi tuỳ theo chất. Thí dụ hàn the (borax) chúng ta dùng rất là lâu dài thì số lượng gây chết người là 15 gam dùng cho một lần. Tức là với số lượng 15 gam thì người lớn có thể chết. Với trẻ con là 3 gam. Nhưng không bao giờ chúng ta ăn nhiều như vậy vì hàn the không ngon chút nào hết.

Thứ hai nữa là khi bỏ vào bánh tráng thì người ta cũng chỉ cho một số lượng rất ít, cho nên khi ta ăn vào cơ thể thì nó tích luỹ dần và lâu dài và nó gây bệnh về lâu dài. Điều này rất là nguy hiểm, những chất nào ăn vào chết liền thì người ta sợ nên người ta tránh. Còn những chất mới ăn vào người ta không cảm thấy gì cả, rồi tới khi nó phát ra bệnh thì lúc đó đã trễ rồi.

Trà Mi: Đúng là kẻ giết người thầm lặng, phải không ông?


Ông Huỳnh Chiếu Đẳng: Vâng. Thành thử những chất nào người ta biết được là chất độc thì ở các quốc gia Tây Phương ngưòi ta c
m hẳn, không được có chút xíu nào trong thực phẩm hết.

Thí dụ kẹo sản xuất từ bên Mexico không phải người ta bỏ chì vào trong đó, nhưng các máy móc sản xuất 
người ta hàn bằng chì. Những vết hàn bằng chì tan rất ít vào trong đường, trong kẹo. Đem qua Mỹ bán, chính phủ Mỹ phân chất thấy có chút xíu lượng chì trong đó và ra lệnh thu hồi liền  

Bột ngọt  
Trà Mi: Lâu nay vẫn có nhiều người bán tín bán nghi về tính lợi hại của bột ngọt. Nhiều người không dám dùng bột ngọt trong nêm nếm thức ăn vì nghe nói là độc hại cho sức khoẻ. Bột ngọt có tác hại thực sự ra sao? Có độc hay không, thưa ông? 

Ông Huỳnh Chiếu Đẳng: Huyền thoại về bột ngọt đã có từ lâu lắm, từ khoảng hai ba mươi năm nay. Chính nó là chất mà tôi theo dõi nhiều nhất, thành thử nếu nói về bột ngọt thì tôi rành nó lắm. Nó chỉ là một huyền thoại thôi.   
                                                 
Thực sự bột ngọt là một chất phụ gia gần như vô hại. Tôi nói là gần như vô hại nếu chúng ta không ăn với số lượng quá lớn. Bột ngọt là chất đã có tự nhiên ở trong thịt cá, dầu chúng ta có thêm vào hay không thêm vào thì nó vẫn có bột ngọt. Thí dụ như chúng ta lên men nước tương theo lối cổ truyền thì ở trong đó nó đã có bột ngọt rồi. 

Bột ngọt là gì?
  Đó là acid glutamic mà cộng với sút, mà acid glutamic là một chất có trong thịt cá, có trong protein. Nó là một amino acid, tức là nó có trong tự nhiên.  

Ở những nhà máy sản xuất bột ngọt người ta dùng phương pháp lên men khoai mì hoặc hiện bây giờ người ta còn lên men một vài thứ củ khác.                                                       

Các bà nội trợ có nhiều người tránh bột ngọt, nhưng thực sự chúng ta vào quán ăn chúng ta không thể nào mà không ăn bột ngọt hết. Tôi có một người quen làm trong tiệm phở. Người này cho biết một thùng nước lèo to của tiệm phở, người ta bỏ vào đó 2 bịch bột ngọt, hoặc có khi 3 bịch. Một bịch bột ngọt là nửa ký lô. Thành ra khi chúng ta vào một tiệm phở, ăn phở về, những người nhạy cảm một lúc sau họ thấy khô miệng, họ thấy đầu hơi choáng váng một chút, tê lưỡi. Có người bị ngứa ngoài da nữa. Những người đó được biết là những người dị ứng với bột ngọt.Theo thống kê, cứ 100 người thì có 1 người bị dị ứng. "Hội chứng quán ăn Tàu" .

Trà Mi: Chính những phản ứng tức thì làm cho người ta lo sợ?    
                                                  
Ông Huỳnh Chiếu Đẳng: Đúng vậy. Và triệu chứng đó, người Mỹ gọi là "hội chứng quán ăn Tàu", tại vì trong tất cả quán ăn Á Đông nói chung thì người ta luôn luôn dùng bột ngọt bởi lý do cạnh tranh. Nếu không gia thêm bột ngọt (vào thức ăn) thì thực khách ăn không thấy ngon. Nhưng có điều là những chủ quán ăn lẫn người đầu bếp không rõ là bột ngọt gây thêm hương vị, nó làm cho vị ngọt thịt cá tăng lên. Nhưng bỏ càng nhiều thì hương vị tăng lên không nhiều. Nó chỉ đên một giới hạn nào đó thôi, rồi nó không tăng lên nữa. Cho nên số lượng bột ngọt dùng trong nấu ăn không nên bỏ nhiều, chỉ đến một giới hạn nào đó rồi thôi. Ngoài giới hạn đó thì nó không có lợi ích gì hết.                    

Nếu mình nói vô hại hoàn toàn thì không đúng, nhưng nó là chất phụ gia an toàn và được biết là không gây bệnh về lâu về dài.

Tuy nhiên, chính phủ Mỹ có khuyên hẳn hoi là những bà mẹ đang mang thai và trẻ sơ sinh còn quá nhỏ thì không nên cho ăn những thực phẩm mà trong đó có bột ngọt.  

Chính bản thân bột ngọt, tôi biết lúc xưa người Pháp dùng nó để làm thuốc bổ óc. Mà ngay như chúng tôi lúc còn đi học ở trung học thì vẫn mua những viên thuốc bổ óc để uống. Những viên này là acid glutamic. Và người Pháp còn chế dưới dạng nước, dạng ống, đó là acid glutamic dưới dạng nước mà người ta gọi tên là glutaminol. Nếu nó là chất gây bệnh hay là chất có hại về lâu về dài thì người Pháp họ đã biết và họ không dùng như vậy đâu.
 
Trà Mi: Có những tin đồn rằng bột ngọt được chế biến bằng khoai mì công nghiệp có nhựa độc thành ra người ta sợ bột ngọt không bảo đảm chất lượng.

Ông Huỳnh Chiếu Đẳng: Thưa cô, khoai mì nó độc. Nó độc không phải là ăn khoai mì độc hay gì đâu. Khoai mì, nhất là lá khoai mì, bông khoai mì có chứa một loại acid gọi là acid cyanhydric. Đó là loại acid mà ngày xưa Đức Quốc Xã dùng để giết người Do Thái. Hiện bây giờ vẫn còn những nơi người ta dùng chất đó để xử những tội nhân bị tử hình.

Trong khoai mì có một hàm lượng nhỏ acid cyanhydric, cũng giống như là trong măng tre. Măng tre cũng có một hàm lượng nhỏ acid cyanhydric.

Nếu khoai mì được luộc ít nước hoặc chúng ta ăn đọt khoai mì thì có khi bị ngộ độc vì chất acid đó. Nhưng nếu khoai mì được luộc nhiều nước hoặc chúng ta lấy bột khoai mì để cho lên men thành bột ngọt thì không còn có dính dáng gì tới acid cyanhydric.  

Bột ngọt là chính do những con men sinh sống bằng khoai mì tạo ra, chứ không phải ngay từ bản thân khoai mì.

Nếu người ta luộc đọt khoai mì để ăn thì có thể bị ngộ độc. Hoặc là măng tre mà không được luộc hai ba nước và cứ để như vậy mà ăn thì cũng có thể bị ngộ độc.

Món mắm các loại 

Trà Mi: Xin được hỏi thêm là một món ăn cổ truyền rất phổ biến tại Viẹt Nam, rất quen thuộc với mọi người, đó là mắm các loại. Đối với nhiều người Việt Nam, thưỏng thức các loại mắm cũng không khác gì các món sơn hào hải vị. Nhưng bây giờ người ta nghi ngờ trong các loại mắm cũng có chứa những chất phụ gia độc hại. Thưa, có phải như vậy không?

Ông Huỳnh Chiếu Đẳng: Cảm ơn cô đã hỏi câu này. Vâng, tôi xin nói một chút xíu về mắm. Mắm theo ông bà chúng ta làm ngày xưa đó thì tự bản thân nó cũng là chất rất là độc. Thậm chí đến nỗi cơ quan USDA của Hoa Kỳ khuyên người dân khi đi du lịch ở Trung Hoa hay ở các nước Á Châu thì đừng ăn những chất protein ngâm muối. Tức là chính phủ Mỹ có ý muốn nói rằng đừng ăn thịt muối hay là cá muối, là mắm, là khô, là những loại rau cải được ngâm muối.

 Nếu tôi nhớ không lầm thì chính phủ Trung Hoa cũng đã khuyến cáo dân chúng là đừng ăn quá nhiều rau cải ngâm muối.  Rau cải được ướp muối, được ngâm chua, được ngâm muối là món ăn truyền thống của người Trung Hoa. Và chính phủ Trung Hoa biết rằng nó gây ra bệnh ung thư.  
               
Tôi trở lại với món mắm. Mắm tự bản thân nó là protein được ngâm muối, trong đó có nhiều chất độc được coi như chất tạo ra bệnh ung thư về lâu về dài. Thứ hai, lượng muối quá nhiều. Theo các nhà chuyên môn, hiện giờ mỗi ngày một người lớn chỉ được ăn chừng 1 tới 5 gam muối mà thôi. Đó là một số lượng rất ít, so với số lượng mà người Việt Nam tiêu thụ hiện giờ.

Ngay người Âu Châu, người Pháp làm thống kê, ngưòi ta thấy số lượng muối ăn vào đã gấp 5-6 lần số lượng 1-5 gam. Và người ta biết rằng khi ăn muối nhiều như vậy thì bệnh sẽ xảy ra về tim mạch.

Thành thử nếu chúng ta ăn mắm, ăn nước mắm quá nhiều thì đã là không tốt rồi. Nhưng hiện bây giờ người ta bỏ thêm vào mắm nhiều chất phụ gia khác nữa, mà các chất phụ gia đó thì chúng ta không kiểm soát được. Nó do sáng kiến từ nơi sản xuất: người ta muốn làm thế nào thì làm miễn là trông tươi, trông ngon, trông đẹp thì người ta ăn.

Tôi được biết khô cá, như khô cá thiều, theo một phóng sự mà tôi đọc được từ báo trong nước, thì người ta dùng một loại cá biển không ngon đem về xay ra, xong rồi trộn chất phụ gia nào đó rất là nhiều. Xong người ta ép lại cho giống như miếng khô cá thiều rồi đem phơi nắng. Theo phóng viên tờ báo, khi đem phơi như vậy chính ruồi nhặng cũng không dám bám vào miếng khô đó nữa. Điều đó cho chúng ta thấy là đáng ngại lắm.

Tôi được biết tôm khô được người ta xịt thuốc trừ kiến vào trong đó để không bị kiến và bị mốc, màu được tươi. Tôi không biết thuốc trừ kiến đó là chất gì, mà con kiến đã sợ chất đó thì dĩ nhiên là con người cũng phải sợ. 

Khô mực và các loại cá khô 

Trà Mi: Thế còn khô mực, cá loại cá khô khác có nên quan ngại không, thưa ông?

Ông Huỳnh Chiếu Đẳng: Khô mực tới bây giờ tôi không được biết người ta đã bỏ chất gì vào trong đó, nhưng chính con khô mực có thành phần cholesterol rất cao. Khô mực là một trong những thực phẩm có cholesterol cao nhất. Kế đó là óc heo, óc bò.   

Trà Mi: Mặc dù là không có chất phụ gia thực phẩm? 

Ông Huỳnh Chiếu Đẳng:
 Mặc dù không có, nhưng khô mực ăn nhiều không tốt đâu, tại vì cholesterol trong đó cao lắm. Nó cao hơn cả tròng đỏ trứng gà nữa.

Trà Mi: Dạ. Cholesterol ngày nay cũng là một cái đáng sợ. 

Ông Huỳnh Chiếu Đẳng: Đó là một cái mà người ta khuyến khích không nên đem vào cơ thể nhiều. Số lượng mà cơ quan USDA của Mỹ khuyên người dân là một người lớn trung bình mỗi ngày chỉ nên đem vào cơ thể chừng 300 miligam trở lại. Một trong đỏ hột gà chứa từ 250 tới 300 milgam. Còn nếu trứng vịt thì hàm lượng cholesterol còn cao hơn nhiều./.

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2015

PHƯƠNG CÁCH ĐIỀU KHIỂN VÀ KIỀM CHẾ CƠN GIẬN CỦA BẠN

Ban biên tập xin giới thiệu bài dịch của Ngọc Lễ đăng trên trang web của Nghĩa sinh :
http://www.nghiasinh.org/?mode=noisan_chitiet&id_bv=740

Nguyên văn Anh ngữ: http://www.psychology.org.au/publications/tip_sheets/anger/


Giận dữ là một cảm xúc bình thường của con người, và giận dữ sẽ chẳng là một vấn đề gì cả khi nó được kiểm soát một cách thích hợp, đúng đắn. Mỗi người đều có những cơn giận, và thỉnh thoảng những cơn giận nhẹ nhàng có thể lại có lợi cho việc diễn đạt những cảm xúc mạnh mẽ và liên hệ đến với những tình huống. Tuy nhiên, nếu cơn giận bị biểu lộ trong những cách có hại, hay kéo dài dai dẳng một thời gian dài, thì sau đó, nó có thể dẫn đến những vấn đề ảnh hưởng đến các mối tương quan nơi gia đình, nơi làm việc và có thể ảnh hưởng đến toàn bộ cuộc sống của bạn. Những lời khuyên sau đây có thể giúp bạn hiểu được cơn giận và học được những cách tốt hơn để xử lý và diễn đạt cơn giận của mình.

Phương cách điều khiển và kiềm chế cơn giận của bạn
Giận dữ là một cảm xúc bình thường của con người, và giận dữ sẽ chẳng là một vấn đề gì cả khi nó được kiểm soát một cách thích hợp, đúng đắn. Mỗi người đều có những cơn giận, và thỉnh thoảng những cơn giận nhẹ nhàng có thể lại có lợi cho việc diễn đạt những cảm xúc mạnh mẽ và liên hệ đến với những tình huống. Tuy nhiên, nếu cơn giận bị biểu lộ trong những cách có hại, hay kéo dài dai dẳng một thời gian dài, thì sau đó, nó có thể dẫn đến những vấn đề ảnh hưởng đến các mối tương quan nơi gia đình, nơi làm việc và có thể ảnh hưởng đến toàn bộ cuộc sống của bạn. Những lời khuyên sau đây có thể giúp bạn hiểu được cơn giận và học được những cách tốt hơn để xử lý và diễn đạt cơn giận của mình.
I. Giận Dữ Là Gì?
Giận dữ thường liên kết đến những gì mà chúng ta cảm thất mình thất bại hay bị thất vọng – những cái mà nó xảy ra theo cách mà chúng ta chẳng luôn mong muốn, và là những cách hành xử của người khác mà chúng ta nghĩ rằng họ không nên hành động như vậy. Thông thường, giận dữ luôn liên kết với những cảm xúc tiêu cực hay là một trả lời không mấy hay ho gì với người khác. Có thể bạn đang cảm thấy bị tổn thương, hoảng sợ, thất vọng, lo lắng, bối rối, ngượng ngùng hay nản chí, nhưng bạn có thể lại diễn đạt những trạng thái cảm xúc này như một sự giận dữ. Giận dữ cũng có thể do bởi việc hiểu lầm lẫn nhau hay trong một giao tiếp kém giữa con người với nhau.
Đàn ông và phụ nữ, thường xuyên nhưng không phải là luôn luôn, có cách kiểm soát và biểu tỏ cơn bực tức giận dữ của mình theo nhiều cách khác nhau. Với người đàn ông, sự giận dữ có thể là cảm xúc căn bản, như một vài người trong họ tin rằng sự giận dữ là một cảm xúc có lý hơn để bộc lộ trong một tình huống. Thường thì những người đàn ông gặp khó khăn hơn trong cách diễn đạt những xúc động nằm dưới cơn giận, giống như sự tổn thương, buồn phiền hay đau khổ. Nhưng với người phụ nữ thì lại có một sự đảo ngược, và nó cơn giận thường ẩn dấu bằng những giọt nước mắt.
II. Khi Nào Thì Giận Dữ Lại Trở Thành Vấn Đề?
Giận dữ sẽ trở thành vấn đề khi nó gây nên những rắc rối cho bạn và cho người khác, cho công việc, sức khỏe của bạn, cho ngày qua ngày của đời sống hay liên quan đến luật pháp. Giận dữ cũng là một vấn đề khi những người sống xung quanh bạn cảm thấy sợ hãi, bị tổn thương hay cảm thấy họ không thể nói chuyện với bạn, hoặc không dám bất đồng chính kiến với bạn bởi vì trong những tình huống đó bạn dễ trở nên giận dữ. Một vài dấu hiệu cho thấy giận dữ là một vấn đề:
· Cơn giận bao gồm việc sử dụng lời nói, cảm xúc, thể lý hay tâm lý.
· Bạn cảm thấy tức giận một thời gian dài.
· Những người thân thiết với bạn cảm thấy lo lắng vì cơn tức giận của bạn.
· Việc giận dữ đang đưa đến những vấn đề liên quan đến những mối quan hệ và công việc cá nhân.
· Bạn nghĩ mình phải có sự bực tức giận dữ với những gì bạn muốn.
· Sự giận dữ dường như đạt tới mức độ lớn hơn sự việc ban đầu của nó.
· Cơn giận kéo dài một thời gian dài, và chỉ… sau khi sự việc xảy ra đã qua đi.
· Sự giận dữ ảnh hưởng đến những tình huống khác khi mà nó chẳng hề liên quan đến sự việc gây ra sự giận dữ của bạn.
· Bạn đang lo âu hay buồn phiền về sự giận dữ của mình.
· Bạn sử dụng rượu hay những chất gây nghiện khác để cố gắng điều kiển sự giận dữ của mình.
· Bạn đang bực tức, giận dữ với những người thân cận mình, hay những người dưới quyền mình, thay vì đúng hơn là bạn lên cơn tức giận từ những gì trực tiếp liên quan đến sự kiện mà nó khuấy động, gây ra sự tức giận của bạn ở vào thời điểm, khung cảnh ban đầu.
III. Tại Sao Cần Điều Khiển, Kiềm Chế Cơn Giận?
Giận dữ không phải luôn là một giải pháp tốt để giải quyết vấn đề, ngay cả khi nó xem ra hữu dụng trong thời hạn ngắn. Nếu không kiềm chế, kiểm soát sự giận dữ, nó sẽ gây nên những vấn đề, đôi khi cho bạn và thường xuyên cho những người khác sống xung quanh bạn. Những người kém kỹ năng kiểm soát cơn giận dữ có vẻ có nhiều vấn đề hơn với những mối tương quan cá nhân hay chính công việc, lời nói, những mâu thuẫn thể lý hay bị tổn thất về tài sản. Họ cũng có thể nếm mùi, chịu đựng sự lo âu, bồn chồn, buồn phiền, hạ thấp lòng tự trọng, những bệnh lý về tâm lý và những vấn đề liên quan rượu hay ma túy. Điều khiển, kiểm soát cơn giận là một điều thật quan trọng trước khi để sự giận dữ gây đến những vấn đề nghiêm trọng khác.
Một vài người thường tin rằng việc làm cho hả giận là điều có lợi. Ngày hôm nay, những nhà nghiên cứu tìm thấy rằng ” việc cho phép nó được thoải mái bộc ra” thực ra lại làm gia tăng cơn giận và gây hấn thêm và chẳng đưa tới giải quyết vấn đề gì cả. Ở một góc cạnh khác, việc lấn át cơn giận và không bộc lộ cơn giận có thể đưa dẫn đến việc đè nén kinh nghiệm giả tạo mà nhiều người quá quen thuộc với cách thức này. Việc bộc lộ một vài cảm xúc của sự giận dữ trong cách được kiểm soát, tốt hơn là kiêm chế nó, sẽ cho bạn một cơ hội để giải tỏa một số những cảm xúc nằm ở dưới, đến nỗi bạn có thể bắt đầu giải quyết những vấn đề làm cho bạn phải tức giận.
IV. Điều Khiển, Kiềm Chế Cơn Giận Là Gì?
Điều khiển hay kiểm soát cơn giận là việc hiểu sự giận dữ của bạn và hiểu tại sao nó lại xảy ra. Nó cũng là học biết và thực hành những phương cách tốt để bộc lộ sự giận dữ, và biết làm thế nào để ngăn chặn nó từ những gì xảy ra ở thời điểm đầu tiên. Cách cụ thể, kiểm soát cơn giận là việc biết những hành động chớp nhoáng và những dấu hiệu cảnh báo sớm của sự giận dữ, và học những kỹ xảo để biết bình tĩnh và kiểm soát được tình huống trước khi sự giận dữ rơi vào tình huống mất kiểm soát.
V. Những Lời Khuyên Giúp Kiểm Soát, Điều Khiển Sự Giận Dữ:
Nhận ra những hành vi tức thời và những dấu hiệu cảnh báo của cơn giận.
Bước đầu tiên trong khả năng có thể kiểm soát được cơn giận của bạn là việc nhận ra được những tình huống làm cho bạn tức giận và nhận dạng được những dấu hiệu cảnh báo của sự giận trên cơ thể của mình.
1) Liệt kê ra những gì có thể gây ra sự giận dữ cho bạn:
Bạn hãy làm một bảng kê khai ra những cái thường xuyên gây cho bạn sự tức giận ( ví dụ như việc đến trễ cuộc họp, hay không thể tìm thấy chỗ đậu xe, những đứa tuổi teen để những chén dĩa dơ trong bồn, hay người cộng tác phàn nàn bạn về những gì bạn đã không làm). Nếu bạn biết trước những gì làm bạn tức giận, bạn có thể tránh được những điều này và đi làm cái gì đó khác khi nó xảy ra.
3) Chú ý đến những dấu hiệu báo hiệu sự giận dữ trong cơ thể bạn:
Hãy chú ý đến những gì xảy ra trong cơ thể, cái mà nó đang cảnh báo bạn trong trạng thái tức giận ( ví dụ như : tim đập thình thịch, mặt đỏ lên, đổ mồ hôi, quai hàm bạn trở nên căng, nghiến răng…) Càng nhận ra sớm những dấu hiệu cảnh báo cơn giận như thế này, bạn sẽ càng thành công trong việc kiểm soát sự giận dữ trước khi bạn rơi vào tình trạng mất kiểm soát chính mình.
4) Học những chiến thuật quản lý cơn giận:
Có nhiều những phương cách khác nhau để quản lý, kiểm soát cơn giận của mình, và cũng có những chiến thuật phù hợp với bạn hơn là với những người khác.
5) Điều kiển những suy nghĩ của bạn:
Khi bạn giận dữ, những suy nghĩ của bạn thường bị cường điệu, thổi phồng và không hợp lý. Hãy cố gắng thay những suy nghĩ này bằng những suy nghĩ đúng và hợp lý hơn và bạn nên tìm những cách suy nghĩ hữu ích, hợp lý mà nó có thể ảnh hưởng trên bạn.
Ví dụ như thay vì bạn nói” Tôi không thể chịu đựng được, khiếp sợ thật và mọi thứ đã trở nên thất bại.”, hãy nói với chính bạn” Thật là bực và có thể hiểu được nguyên nhân tôi khó chịu, nhưng nó không phải là điểm tận cùng của thế giới, và giận dữ chẳng làm gì được để sửa chữa lại nó”.
Hãy tìm và liệt kê ra một số những câu nói để bạn có thể tự nhủ mình trước khi, đang khi và sau khi những tình huống gây cho bạn những cơn bực tức, giận dữ. Những câu nói này sẽ hữu ích cho bạn nếu nó tập trung vào việc giúp bạn làm thế nào kiểm soát được tình thế hơn là ai đó nên làm cái gì cho bạn. Những nhà tâm lý gọi kiểu suy nghĩ này là ” tự nói”.
Trước khi :
Tôi có thể xử lý được cái này. Có thể nó gay go đấy, nhưng tôi có một kế hoạch với nó.
Nếu tôi cảm thấy chính mình đang có sự tức giận, tôi sẽ chẳng biết làm cái gì cả.
Trong khi:
“Hãy bình tĩnh. Bớt căng thẳng đi. Thở thoải mái vào”
“Bình tĩnh đi. Mình không sao cả. Cô ta/ anh ta đâu có tấn công đích thân mình đâu”
“Tôi có thể nhìn và hành động thật bình tĩnh”
Sau khi:
”Tôi đã làm được rồi, tôi kiểm soát được sự tức giận rồi. Tôi có thể làm điều này mà. Lúc này tôi khá hơn rồi.”.
Tôi đã cảm thấy rất tức, nhưng tôi không mất điềm tĩnh”.
6) Lấy thời gian để đi ra ngoài.
Nếu bạn thấy cơn giận của bạn đang bị mất kiểm soát, hãy tạm ngưng công việc hay cuộc tranh luận. Hãy bước ra khỏi phòng hay kiếm cách đi bộ. Trước khi bạn đi, hãy nhớ rằng bạn cần sắp đặt thời gian để nói chuyện về điều này vào lúc sau đó khi mà mọi người đã bình tĩnh lại. Trong thời gian tạm lắng đó, bạn hãy nghĩ đến cách nào bạn có thể tiếp tục trở lại cuộc đàm luận đó.
7) Dùng cách tiêu khiển:
Có một cách khá quen thuộc để kiểm soát, giải tỏa bạn ra khỏi cơn giận dữ đó là việc giải trí. Cố gắng đếm đến 10; chơi một bản nhạc êm dịu, nói chuyện với một người tốt, tập trung vào một công việc đơn giản như là lau xe, hay gấp quần áo đã giặt ủi xong.
8) Dùng cách giải trí:
Cách giải trí có thể làm giảm bớt những sức ép về cảm xúc, sự căng thẳng trong con người của bạn. Bạn hít thở sâu, đều và chú ý vào hơi thờ của mình hay những hoạt động tăng dần trong cơ thể mình , thư giãn cơ bắp như khi bạn bước đi.
9) Học những kỹ năng quyết đoán:
Bạn có thể học những kỹ năng này từ sách vở hay từ những khóa học liên quan đến nó. Những kỹ năng này bảo đảm rằng sự giận dữ được chuyển hướng và được bộc lộ trong những cách rõ ràng và tôn trọng. Quyết đoán nghĩa là bạn cho người khác biết rằng bạn cần gì, bạn muốn gì, cảm thấy hài lòng về việc yêu cầu họ, nhưng lại tôn trọng những nhu cầu của người khác và những gì liên quan cũng được, đang được chuẩn bị để thương lượng, dàn xếp. Hãy tránh dùng những từ như ” chẳng bao giờ” hay ” luôn luôn” ( ví dụ nhữ “Anh luôn luôn đến trễ!”), những câu phát biểu như thế này thường chẳng hợp lý tí nào, và làm như thể như bạn bào chữa cho cơn bực tức của mình, và không để nhiều cơ hội cho việc giải quyết vấn đề.
10) Hãy cố gắng thừa nhận những gì khiến bạn trở nên tức giận:
Bạn phải biết thú nhận với mình hoặc với người khác về việc bạn thừa nhận rằng một vấn đề riêng biệt, cụ thể nào đó đã khiến bạn nổi cơn giận. Hãy nói với ai đó rằng rằng bạn cảm thấy bực mình vì họ đã làm hay đã nói điều gì đó thì tốt hơn là bạn chỉ nổi cơn giận mà thôi.
Hãy chắc rằng bạn chỉ tức giận với người đã khiến bạn nổi giận, chứ không phải là bạn tức giận những người chẳng hề dính líu, liên quan đến việc bạn bị làm cho tức giận cả, như là những người sống gần bạn, những người dưới quyền bạn ( ví dụ như bạn bực tức với xếp, nhưng bạn lại chẳng hề la hét với ông ta, nhưng bạn lại la hét với người cộng sự, những nhân viên của mình, hay thậm chí với những con vật nuôi trong nhà mình)
Thỉnh thoảng, việc viết ra những sự kiện, hay vấn đề có thể giúp bạn : những gì đang xảy ra trong cuộc đời bạn? Bạn cảm thấy thế nào về những gì đang xảy ra? Việc viết ra những đề tài như thế, đôi khi, sẽ giúp cho bạn có những thái độ và cái nhìn để hiểu về những cảm xúc của bạn. Hãy luyện tập với một vài lựa chọn cho việc thay đổi những tình huống của bạn.
11) Luyện những kỹ năng kiểm soát cơn giận:
Dùng trí tưởng tượng để thực tập việc kiểm soát cơn giận. Hãy tưởng tượng bạn đang rơi vào tình huống mà nó thường xuyên gây nên cho bạn cơn bực tức, giận dữ . Hãy tưởng tượng bạn sẽ giải quyết vấn đề đó ra sao mà không có sự bực tức, giận dữ. Hãy nghĩ lại tình huống nơi mà đã gây cho bạn cơn tức giận. Tái diễn lại tình huống trong trí và tưởng tượng bạn giải quyết lại vấn đề đó thế nào mà không hề bực tức.
Cố gắng tập luyện những kỹ năng kiểm soát sự giận dữ với bạn của mình. Hãy hỏi họ giúp bạn thế nào ra khỏi cơn giận, đến độ bạn có thể thực tập theo những cách thức khác trong suy nghĩ và hành động. Hãy thực tập nói cái gì đó với cách quyết đoán của bạn.
- Sr. Ngọc Lễ, OP (chuyển dịch từ “Managing your anger”)
Nguồn: http://www.psychology.org.au