Thứ Bảy, 16 tháng 2, 2013

Dĩ vãng


Dĩ vãng[1]
(Tặng cựu học sinh Trung Học Đất đỏ)

Niềm vui sướng của người làm thày giáo
Nhìn học sinh đạo mạo lớn dần lên
Ngắm tấm hình cũ kỷ chằng đề tên
Mà sao thấy lòng mình như ấm lại
Nhớ những lúc các em còn thơ dại
Chẳng học hành mà mãi mãi ham chơi
Các em bị rầy, bị mắng nhiều lời
Em thút thít em giận hờn cuối lớp
Nào em biết phạt em thày đau xót
Cũng chỉ vì lo lắng cho tương lai
Nếu các em thi rớt sẽ một mai
Đường phía trước cuộc đời như khép kín
Có một hôm em thấy thày nhẫn nhịn
Hỏi gặng em muốn đưa đẩy tương lai?
Nếu em còn suy nghĩ đến ngày mai
Hãy cố gắng miệt mài từng trang chữ
Mặt các em không còn chi tư lự
Như tìm ra kinh sử ở sân trường
Dù mỗi ngày với hai buổi nắng sương
Các em quyết, chọn con đường tiến thủ
Rồi từ đó không còn ngồi ủ rủ
Mà từng môn cùng ganh-thủ cùng nhau
Các em xưng hô những tiếng mày tao
Nghe thô lổ nhưng dạt dào tình cảm
Hơn ba mươi năm rơi vào quên lãng
Thày với trò đều tản mạn bốn phương
Dù ra sao cùng chung một mái trường
Tình sư đệ vạn đường không phai nhạt
             
 Virginia, tháng 11 năm 2009
  Trần-Lâm Phát





[1] Với sự góp ý của hai em cựu hs Đất đỏ