Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014

Về thăm trường cũ



“Cây có cội nước có nguồn” đã ăn sâu vào tâm tư của người dân Việt và không bao giờ thay đổi . Hàng năm vào Chủ nhật sau ngày 20 tháng 11, cựu giáo sư và học sinh Trung Học Công lập Đất đỏ về nơi Đất đỏ, cùng nhau quay quần hàn huyên tâm sự. Các em cựu học sinh bày tỏ lòng tri ân với thầy cô đã bỏ ra công sức và sự gian khổ để dẫn dắt thế hệ mai sau. Các em cũng nối tiếp sự nghiệp giáo dục trao tặng học bổng cho các em nghèo và hiếu học .
Năm nay 2014 các em và thầy cô cũng thưa dần, tôi nhìn đi nhìn lại bao lần chỉ thấy có 1 em lớp 9P . Không biết điều gì xảy ra mà các em học sinh và thầy cô không về như những năm trước. Ngồi bên bờ Đại Tây dương, tôi luôn hướng về các anh chị em đồng nghiệp và các em học sinh. Tôi mong mõi đợi chờ những tấm hình vượt qua Thái bình dương rồi đến Đại tây dương bằng cáp quang (fiber optic) Internet. Thế rồi buồn vui lẫn lộn khi nhìn những tấm ảnh vô tri nhưng chứa chan đầy thương cảm..

Virginia ngày 27 tháng 11 năm 2014
Trần-Văn Phét



GIAI THOẠI VỀ NHẠC PHẨM LÀNG TÔI

Nhân mùa nhớ ơn thầy cô, Ban biên tập có đọc 1 giai thoại về thầy trò trên trang web của trường Trung Tiểu học Văn Đức. Ban biên tập xin phép tác giả để đăng câu chuyện nàỵ.

GIAI THOẠI VỀ NHẠC PHẨM LÀNG TÔI
Tác GiảPhan Văn Thanh, CHS Văn Đức Lớp 12C Niên Khóa 1972 – 1975

Làng tôi có cây đa cao ngất từng xanh
Có sông sâu lờ lững vờn quanh êm xuôi về Nam …
Làng tôi bao mái tranh san sát kề nhau
Bóng tre ru bên mấy hàng cau đồng quê mơ màng!

Năm ấy, đoàn hát Kim Chung lần đầu tiên có kế hoạch thực hiện bộ phim nhựa có tiếng nói (âm thanh). Để cho bộ phim thêm phần hấp dẫn, trang trọng và gây ấn tượng với công chúng trong buổi chiếu ra mắt, toàn bộ êkíp điều hành, bầu sô, đạo diễn … đồng ý việc tổ chức một cuộc thi sáng tác bài hát làm nền cho phim với giải thưởng lớn cho tác phẩm được chọn. Đây cũng là bộ phim nhựa có âm thanh đầu tiên của ngành điện ảnh Việt Nam vào thời ấy. (1952)

Cuộc thi được tổ chức rộng rãi trong công chúng, không phân biệt tuổi tác, chuyên nghiệp hay nghiệp dư…đã có nhiều nhạc sĩ tên tuổi cùng một số những người mới thành danh trong làng ca nhạc giải trí thời đó tham gia. Đề tài sáng tác là quê hương và con người Việt Nam.

Sau nhiều lần chọn lựa rất công bằng và vô tư, ban giám khảo đã mất khá nhiều thời gian bàn bạc, nhận xét rồi cân nhắc để đưa ra một sự chọn lựa chính xác, dù biết đó là một quyết định rất khó khăn. Cuối cùng, Ban tổ chức đã công bố, tác phẩm được chọn để trao giải là bài hát “Làng Tôi” của một tác giả vô danh tiểu tốt, cái tên nghe chừng như rất xa lạ trong làng ca nhạc Việt thời ấy đó chính là nhạc sĩ Chung Quân.

Bản nhạc Làng Tôi được chọn vì nó mang hơi thở của một vùng quê yên bình, lời lẽ cũng mộc mạc, dung dị thấm đẫm tình cảm của người dân Việt Nam, cho dù năm đó tác giả bài Làng Quê mới chỉ vừa 16 tuổi. Nhạc phẩm Làng Quê và cái tên Chung Quân ra đời từ dạo ấy. Nhờ giai điệu du dương, thắm thiết tình người tình quê của Làng Tôi cứ mãi bay xa mà cái tên nhạc sĩ Chung Quân trở nên nổi tiếng và đi vào lòng người.

Nhiều nhạc sĩ tên tuổi và giới văn nghệ thời đó có hơi ngỡ ngàng, nhưng mọi người đều công nhận bản nhạc "Làng Tôi" xứng đáng được nhận giải thưởng vinh dự đó.

Quê tôi chìm chân trời mờ sương
Quê tôi là bao nguồn yêu thương
Quê tôi là bao nhớ nhung se buồn
Là bao vấn vương tâm hồn ... người bốn phương.

Bản Làng tôi đã giành được giải của công ty điện ảnh, đoàn cải lương Kim Chung ở Hà Nội để làm bản nhạc nền cho phim Kiếp Hoa.

Hành trình về phương Nam

Thế rồi, thế sự đổi thay theo mệnh nước nổi trôi. Năm 1954, Chung Quân cùng gia đình di cư vào Nam, định cư ở vùng Khánh Hội. Nhờ đã từng học sư phạm chuyên ngành về nhạc và danh tiếng của Làng Tôi, Chung Quân được Bộ Quốc gia Giáo dục của Đệ Nhất Cộng Hòa ưu đãi, cho dạy môn nhạc tại hai trường trung học Chu Văn An, và Nguyễn Trãi. Thời gian giảng dạy ở trường Nguyễn Trãi, Chung Quân là thầy dạy nhạc của nhiều nhạc sĩ nổi tiếng sau này như Ngô Thụy Miên, Vũ Thành An, Đức Huy, Nam Lộc... Cũng khoảng thời gian 1955 - 1956, ông có soạn bản hợp xướng Sông Bến Hải, theo một vài ý kiến thì đó là một trường ca có giá trị nghệ thuật, viết về cuộc di cư năm 1954, nhưng về sau không thấy phổ biến rộng rãi.

Trường Nguyễn Trãi năm ấy có cậu học trò nghèo nên buổi trưa thường không về nhà mà nghỉ lại ở trường cùng bữa ăn trưa là gói xôi mà mẹ cậu đã mua cho cậu đem theo từ sáng sớm. Thay vì nghỉ trưa, cậu học trò lại tha thẩn trong trường để rồi lắng nghe được câu chuyện tranh cãi giữa hai người thầy.

Trong một căn phòng, tiếng của vị giáo sư Hà Đạo Hạnh (cử nhân toán) đang ầm ĩ nói với nhạc sĩ Chung Quân

  • Trình độ học vấn của anh chỉ đáng là học trò của tôi thôi. Việc anh được dạy chung với những giáo sư như chúng tôi là một vinh dự cho anh, anh có biết điều đó không?
  • Nhưng thưa giáo sư, nếu hỏi công chúng có biết nhạc sĩ Chung Quân là ai không? Thì chắc chắn nhiều người biết đó là tác giả của bản nhạc Làng Tôi. Còn như hỏi họ, có biết giáo sư Hà Đạo Hạnh là ai không? Tôi tin người ta không mấy người biết.
Câu chuyện đang đến hồi hấp dẫn, và cậu học trò cố áp sát tai để chờ nghe tiếp xem Giáo sư Hà Đạo hạnh trả lời ra sao, bỗng từ phía sau, một bàn tay lạnh lùng của thầy giám thị véo vào tai cậu học trò kéo đi chỗ khác! Và vì thế mà câu chuyện đành dở dang ở đây.

Rồi thời gian trôi qua, tưởng mọi chuyện đã rơi vào quên lãng. Nhưng không, nhạc sĩ Chung Quân đã không chịu bỏ qua dễ dàng như vậy, ông nhất định phải đòi lại món nợ danh dự này. Không công danh thà nát vói cỏ cây.

Nhạc sĩ Chung Quân sau đó đã quyết chí tiếp tục con đường kinh sử, ông ghi danh theo học và hoàn thành tú tài toàn phần, sau đó, ông lại tiếp tục việc học để đạt cho kỳ được mảnh bằng Đại học. Cuối cùng, ông đã tốt nghiệp cử nhân văn chương tại Anh quốc.

Đã mang tiếng đứng trong trời đất
Phải có danh gì với núi sông

Nhớ lại câu chuyện ngày xưa, nhạc sĩ Chung Quân sao chép tất cả văn bằng mà mình có được gửi về cho giáo sư Hà Đạo Hạnh kèm theo lời nhắc nhở rất nhẹ nhàng lịch sự.

Thưa giáo sư Hà Đạo Hạnh, tất cả những gì mà giáo sư làm được thì Chung Quân tôi cũng đã làm được. Còn những gì Chung Quân tôi làm được thì giáo sư đã không làm được.

Viết tới đây tôi bỗng nhớ tới bài thơ của cụ Nguyễn Công Trứ có đoạn như sau:

Đã hẳn rằng ai nhục ai vinh
Mấy kẻ biết anh hùng khi vị ngộ
Cũng có lúc mưa dồn sóng vỗ
Quyết ra tay buồm lái với cuồng phong
Chí những toan xẻ núi lấp sông
Làm lên tiếng phi thường đâu đấy tỏ …

Nhạc sĩ Chung Quân đã đòi lại món nợ danh dự năm xưa một cách sòng phẳng bằng ý chí và lòng kiến nhẫn của chính ông. Rất lịch sự, tế nhị mà cũng rất quân tử. Không ồn ào, không gióng trống khua chiêng làm người khác phải ngượng ngùng, mất thể diện. Quả thật, chẳng ai biết trước được chuyện gì xảy ra trong cuộc đời. 

Cậu học trò nghe lén câu chuyện ngày xưa sau này cũng theo cái nghề “gõ đầu trẻ”. Ông dạy Trung học đệ nhị cấp (cấp 3) ở miệt dưới tận tỉnh Bạc Liêu. Ngoài công việc dạy học, ông còn làm thêm nghề tay trái là viết báo, viết văn với bút hiệu Thái Phương. Sau biến cố 1975, ông nghỉ dạy và chuyển hẳn sang viết báo. Hiện nay, độc giả biết nhiều đến ông với bút danh nhà văn Đoàn Dự. 

Đã có lần, nhà văn Đoàn Dự gặp lại thầy cũ là giáo sư Hà Đạo Hạnh và ông có hỏi vị giáo sư:

  • Thưa Thầy, sao ngày đó thầy lại nặng lời với Nhạc sĩ Chung Quân thế ạ!
  • Hồi ấy tôi có hơi nóng nảy nên đã quá lời
Mọi chuyện rồi cũng qua đi, người xưa giờ cũng đã trở về cùng cát bụi, nhưng câu chuyện thì sẽ còn mãi như một bài học, một tấm gương về cách đối nhân xử thế của người xưa vậy.

Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2014

Nhớ thầy


Nh thy

Nhà giáo năm nay vng mt người
V min tiên cnh quá xa xôi
Trn gian trò cũ hng ghi nh
Li dy năm xưa vn rng ngi

Chúc Mừng Thầy Cô

Nhân ngày nhà giáo, ban biên tập xin đại diện cựu học sinh trường Trung Học Công lập Đất đỏ
kính chúc quí Thầy Cô dồi dào sức khoẻ và may mắn


Thư kính thăm thầy Trần Ba

Ban biên tập xin giới thiệu lá thư tình nghĩa của ông Phạm Doanh Môn gởi cho thầy Trần Ba.

Phạm Doanh Môn là cựu học sinh Trung học Kiến Tường. Ông tốt nghiệp ban Tóan sau thầy Sửu và thầy Phét 1 lớp. Ông là cựu giáo sư Toán trung học Long Thành và hiện làm thuế vụ cho chính phủ Úc đại lơi .

Muốn sang thì bắt cầu kiều
Muốn cho hay chữ phải yêu kính thầy
(Ca dao)

Canberra 30-5-2010

Thưa thầy,


Cách đây vài tháng khi lướt trên Internet, em vô tình gặp được trang Đại học Sư phạm Saigon và tìm được vài hình ảnh sinh hoạt của trường Trung học Đất Đỏ, tỉnh Phước Tuy trước 1975, trong đó có vài tấm hình thầy chụp chung với quý thầy cô trường này.


Em nhận ra thầy ngay vì hình chụp của thầy lúc đó còn trẻ như hồi thầy ở Kiến Tường. Em mừng quá vội viết e-mail cho người phụ trách trang Web và một tuần sau nhận được e-mail của thầy Lâm Tấn Phát, một cựu giáo sư trường Đất Đỏ gửi cho em trong đó có ghi địa chỉ và số điện thoại của thầy.


Cuối tuần em gọi điên thoại thưa chuyên cùng thầỵ. Vừa nghe em xưng tên Môn, thầy đã nói ngay: “Phải Phạm Doanh Môn không?” Em hơi sững sờ: “Thưa thầy khỏe không ạ! Sao thầy còn nhớ cả họ tên của em?” Thầy cười: “Hôm trước nghe thầy Phát nói về em và thầy nhớ, tên Doanh Môn hơi lạ và thầy chưa gặp người nào trùng cả họ, chữ lót, tên như em. Tên thầy thì có nhiều người trùng lắm!”

Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua cuốn đi bao nhiêu kỷ niệm, mỗi khi có thời gìờ ngồi nghĩ lại đều cảm thấy bùi ngùi, luyến tiếc nhưng đời là thế - C’ est la vie! – như thầy vẫn nói với chúng em ngày xưa thầy ạ!

Vâng, thưa thầy cũng đã 42 năm kể từ ngày thầy thôi làm hiệu trưởng THKT để về quê thầy, làm hiệu trưởng TH Đất Đỏ năm 1968 và mặc dù năm nay thầy đã bước vào tuổi “xưa nay hiếm” nhưng thầy vẫn còn nhớ rất nhìều về ngôi trường tỉnh lẻ này.

Qua khoảng 30 phút thưa chuyện cùng thầy, em được biết thầy qua Mỹ đinh cư năm 1997. Giọng nói thầy vẫn linh hoạt như ngày xưa và thầy vẫn còn khỏe. Có những điều mà em quên nhưng thầy vẫn còn nhớ! Biết được điều này em vô cùng mừng rỡ đó thầy ạ!

Em giới thiệu thầy trang THKT, thầy thích lắm và nói sẽ sang nhà con thầy để xem vì nhà thầy không có Internet. Thầy hỏi thăm về thầy cô và bạn học lớp em. Thầy nhớ thầy Trang tuy trẻ nhưng đạo mạo như một triết gia, thầy Kỳ dáng dấp thư sinh, thầy Tính thích hòa đồng và thích đi chơi với học sinh, cô Nhung thì hơi nghiêm nghị, thầy Liên thích đánh chắn... Còn về học sinh lớp em thì THĐ học rất giỏi và có anh hoạt động cách mạng, MTH nghiêm nghị như ông cụ, TVH là trưởng lớp, to con nhưng hiền, VLT, LTR, TTTN … học rất giỏi môn Pháp Văn, đặc biệt TTTN nói tiếng Pháp rất chuẩn và hát nhạc Pháp như học sinh trường Tây vậy! Còn em thì thầy nói phát âm hơi “cứng” và cũng hơi nghịch…

Em thán phục trí nhớ của thầy quá!

Nhớ lại ngày xưa, em được thầy hướng dẫn môn Pháp Văn lớp đệ thất (lớp 6) và lớp đệ tứ (lớp 9). Giờ học của thầy rất linh động, thầy luôn mang theo những tranh ảnh đẹp, nhiều màu sắc nói về nước Pháp làm nền cho những bài giảng. Thầy kiên nhẫn luyện giọng cho từng học sinh một. Riêng em thường không phát âm đúng hai mẫu tự “U” và “Q” nên thưòng được thầy chiếu cố gọi phát âm lại nhiều lần, đôi khi thầy gặp em ở văn phòng thầy cũng bắt em phát âm “U” và “Q” nữa. Những lúc dư giờ, thầy lại nói  thêm về chuyện ngụ ngôn La Fontaine để hướng dẫn những điều hơn, lẽ thiệt ở đời cho chúng em

Cũng có một vài chuyện vui vui khi học giờ Pháp Văn: mấy phân môn của giờ Pháp Văn đều được chúng em phiên dịch ra tiếng Việt như ”vocabulaire” là “giỏ cá bự lại rẻ”, “thème” là “thèm me”, “traduction” là “gà rút xương” … Thầy rất chú trọng về analyse logique và grammaticale, nhờ đó chúng em rất vững về văn phạm nên khi học sinh ngữ 2 Anh Văn thì chúng em cảm thấy rất dễ hiểu grammar của môn này.

Em vẫn còn nhớ câu danh ngôn “Nul ne peut se vanter de se passer des autres” tạm dịch là “ Không ai có thể tự hào là mình không cần đến người khác” mà thầy hay nói để nhắc nhở chúng em về tính khiêm tốn mà mọi người cần có.

Cũng như thầy Cao Thành Phát, thầy đã giảng nghĩa để chúng em phân biệt rõ ràng  danh từ “professeur”. Thầy giải thích, chữ professeur bình thường cùng nghĩa với chữ enseignant, maitre là chỉ người dạy môn học nào đó như professeur d’ anglais, professeur de musique … và như thầy đây thì gọi là Monsieur Trần Ba, professeur du lycee Kiến Tường chứ không phải Professeur Trần Ba và thầy nói sao bây giờ chữ giáo sư bị lợi dung quá, ngay cả thầy bói cũng gọi là “giáo sư tử vi!”. Sư thực ngay lúc đó, em cũng không hiểu rõ điều thầy rõ lắm, nhưng sau này thì em hiểu rạch ròi hơn.

Ngày trước, với cương vị hiệu trưởng, thầy có công trong việc mở rông và đưa trường THKT vào nề nếp thì khi về trông coi trường TH Đất Đỏ đã có lúc thầy đã phải xây dựng lại ngôi trường này từ trong hoang tàn đổ nát do chiến tranh tàn phá. Vâng, thầy luôn luôn là một nhà giáo hoạt động tích cực nhất mà em được biết.  

Thôi thư đã dàị. Xin phép thầy cho em được dừng bút nơi đây. Kính chúc thầy và quý quyến vạn sự tốt lành. Xin thầy cố gắng giữ sức khỏe. Hy vọng một ngày nào đó chúng em được gặp thầỵ

Kính chào thầỵ

Học trò của thầy

PHẠM DOANH MÔN